Trách nhiệm của chúng ta vẫn đang quá nặng nề với câu chuyện điểm số. Học sinh ngày nay phải đối mặt với áp lực thi cử từ rất sớm. Kỳ thi vào lớp 6, kỳ thi vào lớp 10 nhiều khi còn căng thẳng và mệt mỏi hơn cả kỳ thi đại học.
Điều đáng suy ngẫm là chúng ta đang đào tạo ra một thế hệ rất giỏi đi tìm câu trả lời, nhưng lại thiếu năng lực đặt câu hỏi. Trong khi đó, giá trị cốt lõi của giáo dục không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà còn phải giúp mỗi học sinh biết tự hỏi: Mình học để làm gì? Kiến thức này sẽ giúp ích gì cho cuộc sống? Mình sẽ trở thành người như thế nào?
Nhà trường cần tạo cho các em những khoảng lặng để tự nhìn lại bản thân, để suy ngẫm về ý nghĩa của việc học và giá trị của cuộc sống. Chính năng lực tự vấn ấy sẽ góp phần hình thành nhân cách, nuôi dưỡng lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến.
Xã hội hôm nay không chỉ cần những con người thông minh hay có tư duy phản biện. Điều chúng ta cần hơn là những con người biết trăn trở trước những vấn đề của cộng đồng và sẵn sàng kiến tạo những giải pháp để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Tư duy phản biện nếu không đi cùng trái tim biết yêu thương và tinh thần trách nhiệm thì cũng khó tạo nên những giá trị bền vững.
Như triết gia Aristotle từng nói:
“Giáo dục cái đầu mà không giáo dục trái tim thì đó không phải là giáo dục.”
Đó là lời nhắc nhở sâu sắc rằng mục tiêu cao nhất của giáo dục không phải chỉ là đào tạo những người giỏi kiến thức, mà là bồi dưỡng những con người tử tế, có nhân cách, biết yêu thương và biết sống vì người khác.
Nguồn : nhà giáo dục Nguyễn Thuý Uyên Phương